Asean Resort | Feeling about one space

Grass leaf roof restaurant is close to the big grass cover with capacity of over 300 guests and designed open to make full use of landscape and climate of Ba Vi Mountain.


 
  
Unable to create /modules/mod_novasfh/engine/sfh_31.xml configuration file.
Click here for more information.
Please update your Flash Player to view content.

Blog

Về rừng chuối là chủ đề của buổi họp lớp 12A niên học 1990 – 2010  trường chuyên Chu văn An. Sở dĩ chuyến  đi có tên gọi như vậy là vì sau mấy buổi bàn bạc cuối cùng mọi  người  quyết định chọn Asean Resort là nơi tổ chức cho sự kiện này.

Khác với mọi năm, lớp thường tổ chức họp mặt tại những nơi loanh quanh trong thành phố , phần thì một số "cựu nữ" có em nhỏ, phần vì mọi người chưa biết nhiều nơi đây. Chả thế mà khi có người mách, chị Nga hiện đang công tác tại công ty Cheveron Việt Nam có trụ sở tại khách sạn Horison đồng thời cũng là trưởng ban liên lạc lớp vội lên mạng check thông tin, chỉ sau mấy phút truy cập trang web Asean Resort.vn, cuối cùng chị cũng có những thông tin hữu ích cho chuyến đi,  ấn tượng nhất là  Asean  có không gian rộng rãi, có bãi cỏ lớn và có nhiều cây xanh, đặc biệt là ….chuối, điều này làm các bạn nữ vô cùng thích thú, còn các bạn nam thì tỏ ra rất khoái khi có cơ hội được cầm lái con xế hộp mới tậu chạy trên đường cao tốc Láng– Hòa Lạc đang trong giai đoạn hoàn thành.

Cơn mưa rào đầu hạ vào đêm 22 tháng 5 làm cho cái nóng kinh khủng tại Hà nội mấy hôm trước hạ nhiệt , " cựu Long " được giao nhiệm vụ đến nhà thầy Tư để đón thầy , sau đó cả thầy trò cùng lên đường hướng theo trục cao tốc Hòa Lạc đến Asean Resort . Tại đây vào ngày cuối tuần ,  không khí thật vô cùng sôi động nhưng do đã  book  trước với bên Resort, nên đoàn nhanh chóng được sắp xếp một khu vực riêng có bãi cỏ xanh mướt và những bụi chuối rừng đang mùa trổ hoa . Thầy Tư đề xuất mọi người trải chiếu lên bãi cỏ và ngồi theo hình tròn để thầy điểm danh , phải công nhận là thầy có trí nhớ khá tốt bởi sau bao thế hệ học trò mà thầy vẫn  nhớ tên của chúng tôi đến hơn một nửa , còn chúng tôi thì mỗi người đều có cảm xúc rất riêng nhưng đều thấy thương và kính trọng thầy vô hạn khi mái tóc xanh của thầy ngày nào nay đã bạc phơ .Một số " cựu nữ " đã rơm rớm nước mắt khi cả bọn kết thúc bài hát Bụi phấn: "khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi vương, có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy...". Phải đến tận khi anh Tuấn Khanh là hướng dẫn của công ty Viet Sea  khai mục trò chơi thì cả lớp mới trở lại trạng thái vui vẻ như ban đầu. Mọi người đang cười như nắc nẻ  bởi tham gia các trò chơi của Tuấn Khanh thì thấy hai nhân viên của Resort  khệ nệ khuân ra hai buồng chuối chín vàng, thơm nức "… dạ thưa các anh, các chị! biết chủ đề chuyến đi của mọi người khi lên đây là: "Trở về rừng chuối " nên anh giám đốc điều hành bảo chúng em mang ra tặng các anh các chị gọi là …cây nhà lá vườn và cũng là đúng với chủ đề của chuyến đi ạ". Thế là sẵn có chuối cả bọn chén luôn vì sáng nay một số vị chưa kịp ăn gì? phần còn thừa thì chơi trò đá bóng bằng chuối, trò chơi có quy định như sau: các "cựu nữ" thì đứng dạng hai chân ra làm cầu gôn, còn các "cựu nam" thì buộc chuối vào một đầu dây, đầu còn lại buộc ngang bụng và khom lưng bắt đầu đá bóng, kết quả là cả bọn  được phen cười đến vỡ…. Resort.

Buổi trưa cả lớp liên hoan tại khu nhà hàng nổi đầy thơ mộng. Trước bữa ăn thầy Tư có vài lời cảm ơn và xin chúc mọi người mạnh khỏe, thành đạt, còn mọi người thì tặng thầy món quà đầy ý nghĩa . Lại một lần nữa chúng tôi cất tiếng hát ca ngợi người thầy : " Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi vương…. "Chỉ đến khi một nhân viên nhà hàng đi ra  thì thầm vào tai một thành viên của lớp và bảo rằng đồ ăn đã sẵn sàng, mời mọi người dùng luôn kẻo nguội hết thì mọi người mới chịu ra lấy đồ ăn cho mình. Không khí bữa tiệc như vỡ òa khi thầy Tư cầm ly bia lên bắt nhịp mọi người: Một hai ba dzô, một hai ba uống…..!

5 giờ chiều xe chuyển bánh về thành phố , kết thúc một chuyến đi tốt đẹp, nhưng mọi người cứ tiếc hùi hụi vì thời gian bên nhau ngắn quá, lúc xe đã nổ máy Nga vẫn còn buột miệng "Gía như cả bọn có thể qua đêm ở Resort thì tốt biết bao! Lúc ấy chắc mấy đứa ngày xưa có tình cảm với nhau nhưng vì ngượng nên không giám thổ lộ thì nay chắc có cơ hội bày tỏ.."  Xe đi rồi nhưng mấy bụi chuối vẫn còn vẫy vẫy mấy tầu lá trông như những cánh tay dài như muốn chào các anh các chị và hẹn ngày gặp lại.